Ume.vn

0%


Bài viết chủ đề: Tình Yêu

Hiển thị các bài đăng có nhãn Tình Yêu. Hiển thị tất cả bài đăng

 Người ta vẫn nói, Hà Nội đẹp nhất về đêm...

Đúng thế thật!

Hà Nội về đêm là khi cái nắng nóng oi ả của mùa hè, hay sự đông đúc của đường phố được thay thế bằng sự im lặng và chút dịu mát đến nhẹ lòng người. Hà Nội về đêm là những con phố được trải lên một lớp màu vàng dịu nhẹ của đèn đường. Và những khóm đèn trang trí dọc theo những con phố cũng không chịu kém phần khi trưng ra những thứ màu xanh, đỏ với những hình thù đã được khéo lẹo tạo sẵn. Tất cả cùng hòa quyện lại để tạo ra một thứ mà chúng ta vẫn thường gọi bằng hai từ, lung linh!

ume.vn - Người ta có thể vì điều gì mà chỉ cần gặp một người trong vài lần đã nảy sinh một tình cảm đặc biệt như thế? Khi mà thậm chí còn chưa từng trò chuyện, chưa từng giao tiếp, thậm chí đối phương còn chưa biết mình là ai.

***

 Em từng là người thường tam su với cô đơn, nhưng khi gặp anh, hai kẻ cô đơn gặp nhau rồi chia sẻ với nhau nỗi cô đơn, để rồi cô đơn vơi dần, vơi dần, đến mức em hạnh phúc với cả việc có anh – Cô Đơn ạ.

Chào anh, em rất vui khi anh đọc được những dòng tam su này, bởi em viết là để dành cho anh, người tình Cô Đơn của em.

 Bạn có biết rằng người bạn yêu thương thực ra rất bình thường, chính tình yêu của bạn đã làm cho người đó trở nên thật đặc biệt?

Bởi vì chỉ có bạn, chính bạn, duy nhất bạn, mới có thể nhìn ra những điều đặc biệt ở một con người bình thường để yêu thương nhiều đến vậy.

Vì thế, đừng bao giờ sợ mất người mình yêu vì người ấy quá đặc biệt. Bởi thiếu đi tình yêu của bạn, kẻ đặc biệt đó cũng chỉ… bình thường thôi.

***

ume.vn - Bước chân trên con đường đầy nắng và gió, một buổi sáng thật đẹp, An tung tăng đong đưa hai chân bước đều vừa khe khẽ thầm thì lời một bài hát nào đó. Đây là An, một cô gái tuổi hai mươi, tinh nghịch và đầy hoài bão. Cô yêu anh ca sĩ, yêu chàng nhạc sĩ, yêu cả những anh vũ công, nhưng chưa có một tình yêu nào theo đúng ý nghĩa mà ai ai cũng biết là cái- gì –đấy. Yêu đương à, vẫn còn sớm quá nhỉ, nhưng mà rồi sẽ có một ngày, An sẽ tìm thấy một nữa của đời mình, theo một cách nào đó.

***

 Tất cả những gì chị muốn đó là dũng cảm mà nói: Em nhớ anh!

***

– Nè, mai chị đi rồi.

– Ừ! Đi nhanh về, em chờ…

Nói rồi cô tựa đầu vào anh, yên bình lặng ngắm phía bên kia bờ sông Sài Gòn, những ánh đèn xanh đỏ đang tranh nhau toả sáng cùng những vì sao xa xăm. Mai cô xa anh, đi đến một nơi khác để theo đuổi giấc mơ học hành. Chỉ nghĩ đến sắp tới 2 năm sẽ không được gặp nhau thường xuyên, không cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay của nhau, cô không kìm lòng được mà rơi nước mắt. Anh nhẹ nhàng đưa tay lau đi hàng nước như bị lỏng van ấy và nhẹ nhàng bảo cô:

ume.vn - Khi tôi nhìn xuống thành phố qua khung cửa kính của tòa nhà trên tầng cao, có hàng ngàn ánh đèn sáng lấp lánh rực rỡ ở dưới. Tôi tự nhủ mình thật nhỏ bé giữa không gian vô tận. Lại tự tặc lưỡi và trách bản thân mình chùn dại. Bởi giữa hành bảy tỉ người sao tôi chưa một lần mạnh mẽ tự tìm lấy một nửa của mình?

***

 Năm đó, cậu ta 17 tuổi, còn cô gái 16 tuổi. Họ cùng học chung một ngôi trường, cùng một lớp học.

Cậu là một anh chàng phá phách, suốt ngày nhàn rỗi. Cô là phần tử ham học trong lớp, thành tích ưu tú, thi cử luôn xếp vào top 5 người. Cậu ta cũng khá đẹp trai, tuy nhiên học tập không tốt lắm, nhưng lại rất thông minh. Cô ấy rất đáng yêu, nhiều người mến, trong lớp lại có rất nhiều người để ý.

ume.vn - Tòa nhà có bảy tầng, em làm việc ở tầng năm. Mỗi ngày hai bận lên và xuống bằng thang máy đều gặp anh.

***

Em chưa bao giờ hỏi anh làm cho công ty nào. Chỉ biết rằng anh làm trên tầng 7 nhờ vào việc anh bấm nút số 7 trong bảng điều khiển thang máy. Cứ 8h sáng mỗi ngày, chúng mình lại gặp nhau và điểm tâm sáng bằng một nụ cười thật nhẹ cùng một cái gật đầu.

ume.vn - Chẳng gì tuyệt vời và huyền nhiệm hơn khi kỷ niệm đó là tình yêu. Trái tim có lý lẽ rất riêng mà không ai giải thích nổi. Thế nên, sau một thời gian, tôi chợt biết rằng hình bóng anh đã sâu đậm trong tim, niềm vui và nỗi buồn của tôi cũng không còn thuộc về riêng tôi. Chẳng cần chú ý thì ai cũng có thể nhận thấy tôi “bất thường”.

Vâng! Có hai điều ta chẳng bao giờ giấu được trong đời: say rượu và đang yêu.

***

ume.vn - Học cấp 3, nàng ngồi bên cạnh. Xinh đẹp tựa một bông cẩm chướng. Tôi thì rõ ràng không phải tả, nhàm chán.

***

Nàng tuyệt đối cá tính, cười tươi như nắng sớm, là tâm điểm của lớp. Tôi thì rõ ràng vẫn không cần phải tả: chậm chạp, ít nói, và chỉ thích chơi điện tử – thuộc thể loại đi cũng được, nghỉ cũng chẳng thiếu.

ume.vn - Lần đầu gặp anh, chị mới 16 tuổi, nhỏ xíu, tóc bó đuôi gà, đôi môi mỏng lém lỉnh. Hôm ấy, ba chị đưa về một thanh niên trẻ người Mỹ, giới thiệu người phụ tá của mình với gia đình, anh đã nhìn chị không chớp mắt… Đến khi chị vênh mặt hỏi “Tôi có chỗ nào không ổn?”, anh mới ngượng ngùng sực tỉnh, lí nhí… nói câu xin lỗi!

***

ume.vn - Tôi đã đi tìm em qua bao nhiêu mùa thay lá, mà tin em vẫn ở phương trời nao. Mỗi mùa gió heo may, tôi lại tìm về nơi có biết bao kỷ niệm của ngày hai đứa yêu nhau. Vẫn còn đây những cây sấu già với thân hình xù xì khắc khổ, vẫn còn đây hàng phượng vỹ với tán lá xanh rì rầm, như muốn nói với tôi điều là em đã không trở lại chốn này…

***

Blog sử dụng định dạng ảnh (.WebP)AD

Author Name

Liên hệ / Liên kết

Lưu ý: Đây là hộp thư phản hồi đọc giả và đặt liên kết chéo. Vui lòng không gửi các nội dung không liên quan khác xin cảm ơn!.

Tên/Website *

Email *

Thông báo/Nội dung, mô tả *

Được tạo bởi Blogger.