Ume.vn

0%


Bài viết chủ đề: Tình Yêu

Cuộc sống Tình Yêu
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tình Yêu. Hiển thị tất cả bài đăng

 Sau một thời gian dài trái tim tôi chẳng thổn thức vì ai. Rồi một ngày đẹp trời vào mùa xuân tôi đã rung động trước em.

Em có đôi mắt biết cười và một trái tim ấm áp, em tử tế, chân thành và là người thông minh, có nhiều tài lẻ. Em như những giọt mưa xuân tưới mát cây cối trong tôi lâu ngày bị hạn hán. Em mang hơi thở mùa xuân nồng nàn đến bên tôi thật dịu êm. Và, tôi nghĩ em là của định mệnh gửi đến cho tôi.

Rồi tôi mến em. Bằng tình cảm chân thành nhất. Không biết em có biết không, tình cảm của tôi dành riêng em.

***

ume.vn - Chuyện của tôi chắc hẳn không mấy lạ lẫm so với những người con gái đã từng bị bạn trai phụ bạc. Mỗi cô gái khờ dại đó đều có những câu chuyện riêng, nỗi đau riêng và khoảng thời gian dằn vặt riêng theo cái cách mà thằng đàn ông các cô yêu đã tổn thương cô tàn nhẫn như thế nào. Tôi biết tôi không phải người duy nhất bị phụ tình và đau khổ, tôi chỉ muốn viết lên cảm xúc của mình và xem như một bài học dành cho những ai yêu hết mình.

***

23/7/2024 Ngày em đi.......

Anh và em đến với nhau nhanh và thật nhanh, tới mức anh cũng không thể ngờ, có lẽ, vì sự nhanh và dễ dàng của nó mà tình yêu của mình cũng trôi qua nhẹ nhàng và thật nhẹ nhàng và bây giờ anh đã mất em. Là anh đã sai hay em sai, một câu hỏi mà đến giờ anh vẫn chưa có câu trả lời. Và cứ thế anh luôn mang một nỗi buồn thật đẹp, nó đẹp khi nhớ về những ngày mình còn bên nhau.

***

 Rằng có 1 đôi trai gái mới yêu nhau, vì là mới yêu nhau nên có phần rụt rè, e thẹn.

***

Nhân ngày lễ chàng trai đưa bạn gái đi chơi, anh ta đưa cô gái đến công viên thủ lệ chơi, với chàng trai đơn giản chỉ là muốn bạn gái mình được vui. Còn với cô gái, vì còn khá trẻ nên đây cũng là lần đầu được được đên công viên thủ lệ, mọi thứ có vẻ khá lạ lẫm đối với cô. Vì là ngày lễ nên ở công viên rất đông, họ đi dạo với nhau trong công viên.  Cô gái vì kém bạn trai khá nhiều tuổi nên có vẻ ngây thơ, ngơ ngác hơn chàng trai rất nhiều, cô chỉ biết lẽo đẽo đi chàng trai mà thôi.

 Khi con người ta đang đắm chìm trong tình yêu với một ai đó, vô tình chung sẽ chỉ cảm nhận được tình cảm và cảm xúc của bản thân mà quên đi những người xung quanh. Và biết đâu ngay cả với người mình yêu.

Người trong cuộc luôn là người mờ mắt. Người ngoài cuộc là người thấy rõ tất cả.

Chúng ta trao nhau nhiều đấy nhưng lại chẳng biết người kia trao cho mình bao nhiêu. Cứ mơ hồ, suy nghĩ vẩn vơ, rồi lại đi đến kết cục: Đường ai nấy đi.

Chẳng hạn như cô gái này...

***

Cô gái yêu chàng trai rất nhiều và chàng trai cũng vậy. Chàng trai thể hiện tình cảm tình cảm của mình bằng hành động, không phải chỉ bằng lời nói bình thường. Cô gái thì hơi ngốc không thể cảm nhận được tình cảm mà anh dành cho cô. Cô luôn tự dằn vặt mình: rằng anh có yêu cô thật lòng? Anh còn bao nhiêu người xung quanh cơ mà? Anh hờ hững và lạnh lùng như vậy, sao có thể yêu cô được...

Người ngoài nhìn vào thì thấy. Gần như lúc nào cô đăng ảnh lên trang cá nhân thì anh đều cmt, gặp cô ở đâu anh cũng cười thật tươi và trêu chọc mặt dù anh đang mệt đại khái là gì đi chăng nũa thì anh vẫn cười với cô. Anh cũng hay chạy xe lòng vòng qua khu nhà cô chỉ để được gặp và nói chuyện với cô. Cô cũng rất thương anh. Anh đau cô lo lắng, cô giận anh không cẩn thận. Anh ốm cô cuống cuồng lên. Anh buồn cô cũng buồn theo anh. Anh muốn nói chuyện cô có thể thức cả đêm để nói chuyện với anh.

Chỉ là anh là người ít thổ lộ bằng lời nói. Cô là người hay suy nghĩ và thường chỉ nhìn nhận vấn đề bằng vẻ bề ngoài. Cô và anh rốt cuộc chỉ vì điều đó mà đổ vỡ.



Anh là người đầu tiên cô thương bằng cả tấm lòng. Cũng có thể nói anh là tình đầu của cô. Cô thương anh, cô thể hiện ra ngoài, đến nỗi mà cô và anh tuy chưa công khai nhưng cả hai gia đình đều đã biết. Có khoảng thời gian đó suy nghĩ nhiều lắm. Về việc đối mặt với gia đình anh. . về tương lai, về sự nghiệp. . và quan trọng hơn hết là về tình cảm anh dành cho cô: Nó là thật lòng hay một phút vui đùa làm bản thân mình ảo vọng? Chỉ đơn giản chỉ vì, anh chưa từng đứng trước mặt cô và nói câu: Anh yêu em! Chẳng qua là một buổi chiều thu nắng đẹp, cô nhận được một tin nhắn: Anh đang thích em.

Cô có lẽ không phải tình đầu của anh. Anh thích cô, thích và thương nhiều. Anh chỉ thể hiện tình cảm của mình bằng hành động với niềm tin rằng cô sẽ hiểu. Anh hay rủ cô đi chơi, ăn uống cùng bạn bè anh. Anh thường nói chuyện với cô ở quán cà phê nhiều giờ đồng hồ hoặc mua trà sữa cho cô. Anh sẵn sàng lắng nghe khi cô gặp chuyện không vui. Anh hay xoa đầu cô. Anh hay làm trò khiến cô cười khi mặt cô bí xị hay những lúc cô giận hờn vô cớ. Anh đưa cô những món quà nhỏ mà không nói là tặng. Có lẽ tính anh sinh ra đã vậy. Và điều duy nhất anh đã dũng cảm làm được là anh đã hôn cô... một nụ hôn vội vàng nhưng chất chứa tình yêu trong anh dành cho cô.

Sinh nhật của anh năm đầu tiên cô gặp, cô chúc anh ba lần. Ngày sinh nhật chính thức của anh cô thức đến hơn 12h đêm chỉ để chúc anh những điều cô muốn chúc. Cô đưa anh món quà vội vàng. Cô ngại... dù là cô đã chuẩn bị trước đó cả tuần lễ.

Ngày sinh nhật cô, cô hỏi anh:

- Bây giờ anh còn tình cảm với em không?

Anh trả lời hai chữ:

- Bình thường.

Lúc đó cô chỉ hiểu bình thường là bình thường như bạn bè, bình thường bằng đã hết.

Cô quay lưng đi và rơi nước mắt. Cô vẫn còn thương anh nhiều mà... Cô không biết lời nói của anh lúc đó là thật lòng hay dối lòng nữa. Khi nghe câu đó cô chẳng còn lí trí để suy nghĩ nữa rồi, mọi thứ trong cô như sụp đổ. Chỉ hai chữ "Bình Thường" nhưng đã để lại trong cô vết thương lòng quá lớn. Chỉ trách câu nói đó được anh nói ra đúng lúc đến quá đáng.

Cô lang thang đi dạo khắp sài gòn đến những nơi cô và anh ngày xưa đã từng đến ngồi trên chuyến xe buýt số 150 mà long cô đau như cắt khi đi được một đoạn cô vội vàng xuống xe đi bộ chợt có tiếng nói khiến cô giật mình quay lại thì ra là của nhưng gã say bên kia đường: “Đời mà thấy vậy nhưng chưa hẳn đã vậy đâu,đừng quyết định vội vàng để rồi phải hối hận” - câu nói ấy khiến cô ngẩn người ra một lúc rồi cô cho là mình đã nghĩ quá nhiều rồi.

Khoảng thời gian dài sau đó, cô cũng đã trải qua cuộc tình với nhiều người. Nhưng một điều chỉ có cô hiểu rõ: Cô vẫn yêu anh và chưa từng yêu ai kể từ ngày đó. Dù cho họ có mang lại cho cô cả tình cảm lẫn vật chất đi nữa, cô cũng chưa hề động lòng. Bởi vì... trái tim cô vẫn chỉ hướng về một người, là anh.

Bốn năm sau, vào đúng khoảng thời gian cô gặp và thương anh, cô gặp lại anh. Cô và anh đi qua nhau như người dưng. Cô buồn chứ, đau chứ. Cô lục lại những kí ức bốn năm về trước... Hoá ra cô yêu anh nhanh đến thế, nhiều đến thế! Cũng chỉ hai tuần tính từ lần đầu gặp mặt, cô đã có thư viết riêng cho anh rồi. Cô thích anh, thương anh rồi yêu anh từ lúc nào không mà không hề hay biết. Cô như con thiêu thân lao vào đống lửa. Cô nồng nhiệt, cô bi luỵ, cô hết mình.

Và cô lại giật mình: Hoá ra anh cũng yêu cô nhiều đến thế! Cô đến giờ mới nhận ra. lúc nào cô đăng anh cũng cmt, những câu từ quan tâm và yêu thương mà cô cả đời này không bao giờ được nghe lại nữa. Cô nhớ lại lúc cô buồn anh là người bên cạnh. Cô nhớ lại nụ cười vui nhất của cô là anh mang lại. Cô nhớ lúc cô yếu đuối nhất là anh an ủi và đỡ cô đứng dậy. Nước mắt cứ rơi như không ngừng lại được... Cô trách cô ngày đó ngu ngốc không nhận ra. Cô trách cô ngày đó đã đòi hỏi quá nhiều từ anh.

Hoá ra ngày đó không phải cô đơn phương yêu anh. Cô cứ nghĩ chỉ mình cô thương anh. Hoá ra không phải vậy. Nhưng tại sao lúc cô nhận ra thì đã muộn. Cô đã làm anh tổn thương quá nhiều rồi. Cô cũng đã tự cứa vào tim mình bao nhiêu lần rồi. Và anh bây giờ cũng chỉ coi cô là người dưng.cô bổng nhớ lại câu nói “Đời mà thấy vậy nhưng chưa hẳn đã vậy đâu,đừng quyết định vội vàng để rồi phải hối hận”. Cô đã biết là ngày xưa không phải chỉ có cô mới là người yêu anh,trong đầu cô xuất hiện một câu hỏi mà không có lời giải đáp.

Anh liệu còn thương cô không. Một lần thôi, xin trả lời thật lòng, được không?

ume.vn - Anh, người đàn ông chững chạc và thành đạt...! Đúng mẫu người cô tìm kiếm bấy lâu nay, cô gặp anh vào một dịp tình cờ rồi tình cờ cô để lại ấn tượng với anh, anh chủ động làm quen, chủ động nói thích cô.... Làm sao đây? Đối với người đàn ông như anh, cô cũng chỉ từng mơ chứ chưa bao giờ dám nghĩ mình sẽ có được!

***

ume.vn - Nếu như người con trai mà bạn yêu lừa dối bạn, anh ta có tình cảm với người con gái khác...

***

Khi bạn phát hiện ra, anh ta nói rằng anh ta kết thúc với họ rồi. Nhưng không tất cả chỉ là lời nói dối, anh ta vẫn nói chuyện với họ. Khi bạn và anh ta cãi nhau, anh ta vô tâm, bỏ mặc bạn, cả ngày không nhắn tin, không gọi điện. Bởi vì anh ta có người con gái kia quan tâm, nói chuyện cùng rồi.

ume.vn - Ngồi trên căn gác nhỏ, ban công nhỏ có chiếc bàn cũ kĩ từ thời cưới bố mẹ nó, nhâm nhi tách cafe, nghe bài hát da diết từ hàng xóm vang lại mà nó không biết tên, làm nó nhớ lại những ngày ấy. Cái ngày mà bố nó bỏ mẹ con nó đi, cái ngày mà nó đã thất vọng tràn trề về bố nó. Để đi theo tiếng gọi " tình yêu", bố nó rũ bỏ mẹ con nó.

***

ume.vn - Chắc hẳn ai cũng đã từng biết có mối tình trên mạng rồi phải không? Và tôi là một trong số đó, thật không thể tin giữa cái xã hội phức tạp này lại có kiểu yêu lạ đời mà chưa biết con người ta như thế nào. Yêu trên Zalo khác hẳn yêu trong facebook, bởi Zalo kín đáo làm người sử dụng vô cùng dễ chịu. Và từ cái ngày đó tôi biết cô gái ấy trong Zalo, rồi không biết từ khi nào đem lòng thương em và tôi thầm cảm ơn cái người đã sản xuất ra loại ứng dụng này, nhưng đôi khi nó lại làm tôi buồn biết mấy.

***

ume.vn - Tôi biết kết quả cuối cùng, nhưng tôi đã không thể dùng lý trí, tôi đã để mình yêu anh. Tôi chỉ biết tôi yêu anh, yêu bằng tất cả trái tim chân thành. Cái cảm giác hoang mang, nửa thực nửa mơ khiến tôi đau lòng, nhưng tôi không khống chế được. Có phải khi yêu ai cũng như thế?

***

ume.vn -  Anh biết không? Mỗi lúc nghĩ về anh là lúc lòng em vương như tơ rối, là một nỗi buồn nào đó len lỏi vào tim em rồi biến thành nước mắt mà lăn dài ra. Nỗi buồn là nỗi nhớ, là nỗi đau, là những câu hỏi và chọn lựa em chẳng thể nào đưa ra quyết định, em chỉ biết nhắm mắt lại, buông xuông mọi thứ, vùi mình vào cái gì đó vô thức. Em vừa muốn buông tay anh vừa sợ mất anh, vừa muốn anh đừng quay lại nhìn em, lại vừa muốn anh là của em mãi mãi.

***

ume.vn - Người ta bảo khi có những gì trong tay thì không bao giờ quý trọng, mất nó rồi mới thấy quý trọng nó. Đó là quy luật của cuộc sống chăng?

***

Ngày chúng mình yêu nhau, em thấy anh là người cướp mất thời gian của em vậy. Em thấy mình suốt ngày phải đi dạo cùng anh, có những tối nói chuyện với anh thâu đêm, toàn những chuyện con chả đầu, chả cuối. Em cũng chẳng hiểu sao anh có thể ngồi hàng giờ nói chuyện với em được. Nhiều khi em nói anh đâu có hiểu hết ý em muốn nói gì và em cũng vậy, nghe anh nói em nhiều khi cứ cười xòa để anh khỏi phải lặp lại câu nói chứ thực ra em nhiều khi em cũng không hiểu anh nói gì. Em không hoàn thành được bài tập của mình, em đổ lỗi cho anh, tại em nói chuyện với anh, tạiem đi dạo với anh, nên em không hoàn thành được. Em có vẻ như giỏi đổ lỗi cho người khác vậy anh nhỉ.

 Sài Gòn – chiều mưa tháng 5

Hôm qua, anh gọi điện cho em, một cuộc điện thoại đường dài từ đất nước Nhật Bản xa xôi. Em vui mừng vì sau thời gian làm khóa luận đầy mệt mỏi, anh đã liên lạc lại với em. Giong nói ấm áp của anh vẫn vậy, vẫn trầm mặc và xa xôi, có chút mệt mỏi và ngập ngừng. Em vẫn nhí nhảnh hỏi anh về công việc, về cuộc sống, về bài khóa luận khó nhằn của anh, anh chỉ đáp lại bằng những tiếng ậm ừ khó nhọc. Một khoảng lặng vô hình đáng sợ trong xuất hiện cuộc hội thoại của đôi ta. Em đã cảm thấy sự bất ổn. Có lẽ nào anh mệt?

Ở đầu dây bên kia, anh ngập ngừng nhưng cũng rất rành mạch: "Em à, mình chia tay nhé".

***

ume.vn - Đã khi nào bạn yêu thầm một người chưa? Tôi đã yêu cậu ấy... nhưng cậu ấy không yêu tôi!

***

Ánh tịch dương tàn trên cây cầu nhỏ. Tôi dắt xe lặng lẽ nhìn mặt trời chìm sau dải nước lấp lánh. Một vùng trời hồng hồng, xanh xanh lan tản nhòe dần trong mắt, rồi dựng hẳn xe, dựa vào thành cầu. Tôi đang có một thứ cảm xúc buồn! Phải! Buồn đến tê lòng, nó là sự mất mát, tiếc nuối tới vô hạn. Hôm nay, ai đó đi! Người vẫn luôn bên tôi tháng tháng, ngày ngày sẽ biến mất. Nhưng không phải nghĩa sẽ biến mất khỏi thế giới này, mà là biến mất khỏi tương lai sống của tôi. Tương lai tôi sẽ không còn hình bóng, kỉ niệm, tất tần tật những thứ mang tên người con trai ấy nữa. Mà sẽ chỉ còn lại hoài niệm quá khứ một thời của chúng tôi.

ume.vn - Sáng nay tình cờ nhìn thấy em trên đường, đó cũng là lần đầu tôi nhìn thấy em, từ sau cái ngày mà chúng tôi chia tay nhau. Phải nói rằng, em đã thay đổi rất nhiều, đã xinh đẹp hơn so với khoảng thời gian khi còn bên cạnh tôi! Nhìn em như thế tôi cảm thấy hối tiếc và chạnh lòng...

***

10/7/2024

16:10

Hà Nội, Việt Nam

Gửi cậu, người bạn thân của tôi,

Hello! Dạo này cậu khỏe không? Học tập vất vả không? Đã nói theo quân đội vất vả rồi mà cậu vẫn chọn. Tôi đoán bây giờ là cậu đang ngủ nhỉ, bên đó đang là đêm mà! Khi cậu đọc được email này chắc ngạc nhiên lắm, chắc cậu đang tự hỏi, tôi viết cho cậu cái gì vào giờ này? Thật ra, tôi cũng không biết tôi sẽ viết ra cái gì nữa, chỉ là hôm nay tôi thấy mệt mỏi ghê ghớm, cậu cũng không còn ở đây để nghe tôi kể lể nữa. Hôm nay tôi đi dạo Royal city, thấy ai cũng có đôi có cặp mà tôi thì một mình, tự nhiên thấy tủi thân lắm, về nhà lại đọc mấy cuốn truyện tâm trạng lại càng tệ hơn! Đơn phương một người 5 năm, tôi thấy mệt mỏi, cho nên tôi quyết định buông...

***
Blog sử dụng định dạng ảnh (.WebP)AD

Author Name

Liên hệ / Liên kết

Lưu ý: Đây là hộp thư phản hồi đọc giả và đặt liên kết chéo. Vui lòng không gửi các nội dung không liên quan khác xin cảm ơn!.

Tên/Website *

Email *

Thông báo/Nội dung, mô tả *

Được tạo bởi Blogger.