Ume.vn

0%


Bài viết chủ đề: Chấp nhận

Hiển thị các bài đăng có nhãn Chấp nhận. Hiển thị tất cả bài đăng

ume.vn - Tuổi thơ trong tôi là những chuỗi ngày dài sống trong nước mắt: nước mắt của mẹ, của anh trai, của các em và của chính bản thân tôi.

***

Mẹ tôi buôn bán nhỏ ở chợ để nuôi mấy anh em tôi, sáng sớm mẹ phải dậy lúc 3-4h để chuẩn bị dọn hàng ra chợ bán. Nhiều lúc trời sương giá rét, tôi thức dậy nhìn thấy dáng nhỏ bé của mẹ in trên tường lúc dọn hàng chuẩn bị đi mà thương mẹ ứa nước mắt, thương mẹ bao nhiêu tôi càng ghét lão bấy nhiêu.

ume.vn - Tôi chông chênh giữa đường phố Hà Nội ngày đông. Cái lạnh len lỏi từng ngóc ngách tâm hồn và như muốn đóng tuyết những nơi nó qua. Gió thổi hanh hao, tung bay làn tóc rối. Tôi mặc kệ, cứ bước vô định trên đường. Lá vàng rơi lác đác, dòng người hối hả qua lại. Kéo vạt áo cho tim bớt lạnh, tôi tự ôm lấy chính mình. Giọt nước mắt âm ấm rớt xuống tay, tôi thảng thốt tìm nơi chốn cho riêng mình nhưng dường như không có. Mọi thứ cứ xa tầm với, xa quá tới mức tôi không thể níu giữ được một cái gì đó đặc biệt cho riêng mình. Tôi sợ, sợ mảnh đất này, sợ những gì đang tồn tại xung quanh tôi, sợ thứ gọi là "Tình yêu".

***

ume.vn - Sau bao nhiêu ngày tháng vật vã, chia tay lên chia tay xuống, khóc rồi cười. Sau cái đêm tôi uống quá nhiều bia rượu rồi nói linh ta linh tinh với nhiều "nhân vật" quan trọng, để rồi người yêu giận tôi, người dì mà tôi yêu mến cũng giận tôi, còn một người cũng giận nhưng không đáng nói nên không cần phải nói.

***

 Khi con người ta đang đắm chìm trong tình yêu với một ai đó, vô tình chung sẽ chỉ cảm nhận được tình cảm và cảm xúc của bản thân mà quên đi những người xung quanh. Và biết đâu ngay cả với người mình yêu.

Người trong cuộc luôn là người mờ mắt. Người ngoài cuộc là người thấy rõ tất cả.

Chúng ta trao nhau nhiều đấy nhưng lại chẳng biết người kia trao cho mình bao nhiêu. Cứ mơ hồ, suy nghĩ vẩn vơ, rồi lại đi đến kết cục: Đường ai nấy đi.

Chẳng hạn như cô gái này...

***

Cô gái yêu chàng trai rất nhiều và chàng trai cũng vậy. Chàng trai thể hiện tình cảm tình cảm của mình bằng hành động, không phải chỉ bằng lời nói bình thường. Cô gái thì hơi ngốc không thể cảm nhận được tình cảm mà anh dành cho cô. Cô luôn tự dằn vặt mình: rằng anh có yêu cô thật lòng? Anh còn bao nhiêu người xung quanh cơ mà? Anh hờ hững và lạnh lùng như vậy, sao có thể yêu cô được...

Người ngoài nhìn vào thì thấy. Gần như lúc nào cô đăng ảnh lên trang cá nhân thì anh đều cmt, gặp cô ở đâu anh cũng cười thật tươi và trêu chọc mặt dù anh đang mệt đại khái là gì đi chăng nũa thì anh vẫn cười với cô. Anh cũng hay chạy xe lòng vòng qua khu nhà cô chỉ để được gặp và nói chuyện với cô. Cô cũng rất thương anh. Anh đau cô lo lắng, cô giận anh không cẩn thận. Anh ốm cô cuống cuồng lên. Anh buồn cô cũng buồn theo anh. Anh muốn nói chuyện cô có thể thức cả đêm để nói chuyện với anh.

Chỉ là anh là người ít thổ lộ bằng lời nói. Cô là người hay suy nghĩ và thường chỉ nhìn nhận vấn đề bằng vẻ bề ngoài. Cô và anh rốt cuộc chỉ vì điều đó mà đổ vỡ.



Anh là người đầu tiên cô thương bằng cả tấm lòng. Cũng có thể nói anh là tình đầu của cô. Cô thương anh, cô thể hiện ra ngoài, đến nỗi mà cô và anh tuy chưa công khai nhưng cả hai gia đình đều đã biết. Có khoảng thời gian đó suy nghĩ nhiều lắm. Về việc đối mặt với gia đình anh. . về tương lai, về sự nghiệp. . và quan trọng hơn hết là về tình cảm anh dành cho cô: Nó là thật lòng hay một phút vui đùa làm bản thân mình ảo vọng? Chỉ đơn giản chỉ vì, anh chưa từng đứng trước mặt cô và nói câu: Anh yêu em! Chẳng qua là một buổi chiều thu nắng đẹp, cô nhận được một tin nhắn: Anh đang thích em.

Cô có lẽ không phải tình đầu của anh. Anh thích cô, thích và thương nhiều. Anh chỉ thể hiện tình cảm của mình bằng hành động với niềm tin rằng cô sẽ hiểu. Anh hay rủ cô đi chơi, ăn uống cùng bạn bè anh. Anh thường nói chuyện với cô ở quán cà phê nhiều giờ đồng hồ hoặc mua trà sữa cho cô. Anh sẵn sàng lắng nghe khi cô gặp chuyện không vui. Anh hay xoa đầu cô. Anh hay làm trò khiến cô cười khi mặt cô bí xị hay những lúc cô giận hờn vô cớ. Anh đưa cô những món quà nhỏ mà không nói là tặng. Có lẽ tính anh sinh ra đã vậy. Và điều duy nhất anh đã dũng cảm làm được là anh đã hôn cô... một nụ hôn vội vàng nhưng chất chứa tình yêu trong anh dành cho cô.

Sinh nhật của anh năm đầu tiên cô gặp, cô chúc anh ba lần. Ngày sinh nhật chính thức của anh cô thức đến hơn 12h đêm chỉ để chúc anh những điều cô muốn chúc. Cô đưa anh món quà vội vàng. Cô ngại... dù là cô đã chuẩn bị trước đó cả tuần lễ.

Ngày sinh nhật cô, cô hỏi anh:

- Bây giờ anh còn tình cảm với em không?

Anh trả lời hai chữ:

- Bình thường.

Lúc đó cô chỉ hiểu bình thường là bình thường như bạn bè, bình thường bằng đã hết.

Cô quay lưng đi và rơi nước mắt. Cô vẫn còn thương anh nhiều mà... Cô không biết lời nói của anh lúc đó là thật lòng hay dối lòng nữa. Khi nghe câu đó cô chẳng còn lí trí để suy nghĩ nữa rồi, mọi thứ trong cô như sụp đổ. Chỉ hai chữ "Bình Thường" nhưng đã để lại trong cô vết thương lòng quá lớn. Chỉ trách câu nói đó được anh nói ra đúng lúc đến quá đáng.

Cô lang thang đi dạo khắp sài gòn đến những nơi cô và anh ngày xưa đã từng đến ngồi trên chuyến xe buýt số 150 mà long cô đau như cắt khi đi được một đoạn cô vội vàng xuống xe đi bộ chợt có tiếng nói khiến cô giật mình quay lại thì ra là của nhưng gã say bên kia đường: “Đời mà thấy vậy nhưng chưa hẳn đã vậy đâu,đừng quyết định vội vàng để rồi phải hối hận” - câu nói ấy khiến cô ngẩn người ra một lúc rồi cô cho là mình đã nghĩ quá nhiều rồi.

Khoảng thời gian dài sau đó, cô cũng đã trải qua cuộc tình với nhiều người. Nhưng một điều chỉ có cô hiểu rõ: Cô vẫn yêu anh và chưa từng yêu ai kể từ ngày đó. Dù cho họ có mang lại cho cô cả tình cảm lẫn vật chất đi nữa, cô cũng chưa hề động lòng. Bởi vì... trái tim cô vẫn chỉ hướng về một người, là anh.

Bốn năm sau, vào đúng khoảng thời gian cô gặp và thương anh, cô gặp lại anh. Cô và anh đi qua nhau như người dưng. Cô buồn chứ, đau chứ. Cô lục lại những kí ức bốn năm về trước... Hoá ra cô yêu anh nhanh đến thế, nhiều đến thế! Cũng chỉ hai tuần tính từ lần đầu gặp mặt, cô đã có thư viết riêng cho anh rồi. Cô thích anh, thương anh rồi yêu anh từ lúc nào không mà không hề hay biết. Cô như con thiêu thân lao vào đống lửa. Cô nồng nhiệt, cô bi luỵ, cô hết mình.

Và cô lại giật mình: Hoá ra anh cũng yêu cô nhiều đến thế! Cô đến giờ mới nhận ra. lúc nào cô đăng anh cũng cmt, những câu từ quan tâm và yêu thương mà cô cả đời này không bao giờ được nghe lại nữa. Cô nhớ lại lúc cô buồn anh là người bên cạnh. Cô nhớ lại nụ cười vui nhất của cô là anh mang lại. Cô nhớ lúc cô yếu đuối nhất là anh an ủi và đỡ cô đứng dậy. Nước mắt cứ rơi như không ngừng lại được... Cô trách cô ngày đó ngu ngốc không nhận ra. Cô trách cô ngày đó đã đòi hỏi quá nhiều từ anh.

Hoá ra ngày đó không phải cô đơn phương yêu anh. Cô cứ nghĩ chỉ mình cô thương anh. Hoá ra không phải vậy. Nhưng tại sao lúc cô nhận ra thì đã muộn. Cô đã làm anh tổn thương quá nhiều rồi. Cô cũng đã tự cứa vào tim mình bao nhiêu lần rồi. Và anh bây giờ cũng chỉ coi cô là người dưng.cô bổng nhớ lại câu nói “Đời mà thấy vậy nhưng chưa hẳn đã vậy đâu,đừng quyết định vội vàng để rồi phải hối hận”. Cô đã biết là ngày xưa không phải chỉ có cô mới là người yêu anh,trong đầu cô xuất hiện một câu hỏi mà không có lời giải đáp.

Anh liệu còn thương cô không. Một lần thôi, xin trả lời thật lòng, được không?

ume.vn - Người ta mãi mãi không hiểu được sự quan tâm chân thành của mình dành cho họ, cho đến khi mình dành sự quan tâm đó cho người khác. Tình cảm có thể tự sinh ra, cũng có thể tự mất đi, sự quan tâm cũng vậy. Không ai hoài công hướng mãi về kẻ luôn quay lưng lại phía mình.

***

ume.vn - Mỗi người chúng ta được sinh ra đời và trưởng thành là nhờ công sinh thành và nuôi dưỡng của cha mẹ nên chúng ta luôn muốn được báo đáp bố mẹ khi đã trưởng thành. Với đàn ông thì việc ấy dễ dàng hơn so với phụ nữ. Phụ nữ khi lấy chồng đều phải toàn tâm toàn ý cho gia đình chồng, một năm chỉ một hai lần được về thăm bố mẹ. Mong ước hàng ngày được nhìn bố mẹ sao quá xa vời với những phụ nữ lấy chồng xa quê.

***

ume.vn - Khi cả hai chúng ta vẫn còn yêu nhau rất nhiều nhưng vẫn không thể quay lại...

***

Mình đến với nhau là định mệnh, nhưng rồi định mệnh lại chia cắt chúng ta. Thật quá trớ trêu! Anh đã trách đây là lỗi của định mệnh, lỗi của số phận. Và....em cũng vậy! Liệu có lối riêng nào đó dành cho hạnh phúc của mình không anh?

 "Mình chia tay nha. "

Bốn chữ thôi, tôi chết lặng. Chất lỏng ở mắt chảy khi nào không hay. Tôi mặc cho mưa chạy nhanh tới nhà anh. Mưa hoà vào nước mắt rồi rơi xuồng đất, mưa thật thê lương...

***



Năm ấy, tôi là cô nữ sinh mười bảy tuổi thôi.

Chưa một lần va chạm, chưa một lần dấng thân vào những thứ người ta cho là đau thương như tình yêu, ăn chơi...

Tôi cứ sáng đi học, trưa về nhà, rất ít khi ra ngoài cùng bạn bè. Là một học sinh ưu tú tôi tự hứa với mình rằng không được yêu đương hay ăn chơi...

Cái thời đó thật sự ngây ngô và hồn nhiên làm sao ý. Nó cứ đọng lại trong tôi một cảm xúc khó tả và một nỗi buồn sâu thẫm.

Lúc đó, tôi rất ghét mưa. Những cơn mưa bất chợt mang một nỗi buồn thê lương. Mưa làm cho đường phố hiu quạnh, cây cỏ ủ rũ, mọi hoạt động như ngừng lại. Nó làm cho thành phố vốn nhộn nhịp lại mang một sự sầm uất. Chỉ nghe tiếng mưa có khi tí tách, có khi ầm ĩ vang ra. Chắc cũng do mưa trái ngược với tôi. Cái thời đó mọi người nói tôi vui vẻ, hoạt bát. Còn mưa thì khác tôi, nó buồn thê lương và hầu như mọi người đều ghét nó.

Hôm ấy, cái ngày chủ nhật cuối thu, tôi vừa đi học thêm về. Bất chợt hay trùng hợp không ai giải thích được mà những cơn mưa lại rơi. Nó rơi giữa màn đêm lúc tám giờ. Cơn mưa này không nhỏ đâu. Nó lớn và nhanh đến nỗi làm tôi chạy vội qua một cửa hàng ven đường đã đóng cửa để trú mưa mà sơ ý té. Vết thương trên gối không to lắm nhưng khá nhức và đau theo hồi. Tôi không vào nỗi cửa hàng nữa. Số nó đen như nhọ nồi ý. Rồi có một con người - một con người khắc cốt ghi tâm, một vết sẹo lớn trên thanh xuân, anh thấy tôi ngã giữa mưa nên đỡ tôi vào. Anh không nói gì thì cho tôi xuống chiếc ghế đá, anh lấy khăn giấy trong cặp ra ân cần lau máu cho tôi, sau đó lấy băng keo cá nhân ra băng cho tôi. A! Anh mặc đồng phục, chắc là học sinh hay sinh viên gì rồi. Quần áo anh cũng ướt do ra mưa đỡ tôi. Mái tóc anh đen bóng, làn da ngâm đen nhìn nam tính, đôi môi mỏng rất là thanh lịch. Nhưng...anh cao hơn tôi cả cái đầu chứ không ít. Vừa làm xong chưa kịp đợi cảm ơn thì trời tạnh mưa anh cũng vội chạy đi...

Và...đó là lần đầu tôi gặp anh, hình như bóng dáng anh đã lọt vào tim tôi rồi....

Sau đó, anh chuyển vào trường tôi đang học, anh học sau tôi một lớp. Anh cũng là tâm điểm cho nhiều bạn học cùng trường vì vẻ đẹp bên ngoài.

Sau đó 3 tháng, nhờ tôi dang mặt dày ra cưa cẩm nên anh đỗ. Anh và tôi yêu nhau từ đó...

Nhưng anh không cho tôi công khai. Mà thôi kệ, miễn được yêu anh và bên anh là vui rồi. Sở dĩ anh học sau tôi một lớp mà tôi kêu anh là do anh học trễ một năm và ở lại lớp một năm vì nghỉ học nhiều quá... Anh hơn tôi một tuổi lận cơ...

Từ hôm ấy, sau giờ học, anh hay mua kem cho tôi rồi cùng tôi ăn trên đường đưa tôi về. Anh ôn nhu lắm, anh đẹp lắm và anh ấm áp lắm, ấm như nắng mùa thu vậy... Anh hay dẫn tôi đi công viên lúc chiều chủ nhật mỗi tuần. Anh hay dẫn tôi đi xem phim khi tôi muốn. Anh hay mua quà tặng tôi mặc cho ngày đó là ngày gì không quan trọng. Anh hay dẫn tôi đi ngắm hoàng hôn ở sân thượng khu chung cư anh ở. Anh hay dẫn tôi đi đến nhà bạn anh. Anh hay chỉ tôi nấu ăn... Và còn nhiều cái anh hay nữa cơ...

Lúc tôi khóc, anh dỗ tôi nín và hứa mua kem. Lúc tôi đói, chỉ cần gọi anh là ba mươi phút sau anh đã đem tới. Chỉ cần tôi nói mệt anh liền chạy mua thuốc. Chỉ cần tôi bảo buồn là anh lập tức làm trò con bò cho tôi cười...

Lúc nào anh cũng như vậy làm sao mà hết yêu anh đây...

Sinh nhật tôi, anh mua tặng tôi một con gấu bông, nói đúng hơn là Đôrêmon và mười quyển Đôrêmon lấp la lấp lánh. Giờ phòng tôi toàn quà của anh, toàn hình bóng anh, toàn nụ cười anh...

Thời gian cứ im đềm trôi...

1 năm sau...

Tôi sắp ra trường rồi nhỉ. Hôm ấy tôi tung tăng đi học thêm như 1 năm trước. Nhưng lúc này vui hơn trước vì vừa nãy anh gọi tôi và hẹn gặp ở chổ lần đầu tôi với anh nhìn nhau với ánh mắt xa lạ. Tôi hí hửng, chắc quà nữa vì tôi mới bảo là ra trường muốn có quà.

Anh đứng đó đợi tôi. Mưa thì đã rơi dần to hơn. Anh cười với tôi rồi đưa tôi hộp quà sau đó anh đội mưa về. Nôn nóng nên mở quà luôn. Nhưng lần này lạ, không là truyện, chẳng là gấu... chỉ là một bức thư:

"Mình chia tay nha. "

Bốn chữ thôi, tôi chết lặng. Chất lỏng ở mắt chảy khi nào không hay. Tôi mặc cho mưa chạy nhanh tới nhà anh. Mưa hoà vào nước mắt rồi rơi xuồng đất, mưa thật thê lương...

Tôi đến thì người ta nói anh đã dọn nhà. À, thì ra anh chẵng muốn mình tìm anh... Tôi cứ khóc, khóc cho tan hết đi bốn chữ vừa nãy đã nhìn thấy trong thư...

Hôm sau, tôi vẫn đi học. Quyết tâm nghe anh giải thích nhưng vừa vào trường đã thấy anh khoác tay cô gái khác, cười cười nói nói

...

Từ đó, tôi chuyển trường, tôi khép kín hơn. Tôi hững hờ với yêu thương hơn, và tôi yêu mưa hơn. Có lẽ bây giờ tôi luôn mang trong mắt nỗi buồn tha thiết, luôn làm mọi người khó chịu. Giống như mưa nhỉ...

Người ta nói: " Người yêu bạn năm mười bảy tuổi sẽ không cùng bạn đi hết đoạn đường sau. " Quả không sai nhỉ...

Tình yêu tuổi học trò là tình yêu ngây ngô, là tình yêu mộc mạc và chân thành. Cho dù có đến với nhau không thì mối tình thời học trò luôn khắc cốt ghi tâm dù bị thời gian xoá mờ, dù bị nỗi đau tẩy chai, dù bị trái tim câm ghét...

Nó đơn giảm lắm chỉ vì ta yêu chân thành mà...

Nếu như ta không trót gặp thì chắc sẽ không lỗi nhịp...

Nếu như ta không trót yêu thì chắc sẽ không đau...

Nếu như ta không trót nhớ thì chắc sẽ không buồn...

Và nếu ta không nếu thì có lẽ con tim bình yên rồi nhỡ....

Nhưng thử hỏi không " nếu " thì làm sao gọi là đời...

Trên đời mà, đâu phải cõi tiên mà sung sướng... Tình yêu năm mười bảy tuổi, tình yêu thê lương như cơn mưa tôi vẫn còn nhớ. Bạn thì sao?...

1 năm nữa trôi qua. 1 năm rồi, tôi vắng anh, tôi nhớ lắm, nhớ nụ cười, nhớ ánh mắt, nhớ giọng nói, nhớ cái nắm tay... và tôi nhớ anh... Dù cho bao lâu đi chăng nữa tôi vẫn biết trái tim không bao giờ quên được hình bóng anh,...

Hôm nay, tôi đi khám bệnh với nhỏ bạn. Tình cờ tôi gặp anh, anh rũ rượi, anh xuống sắc nhưng khi anh bắt gặp ánh mắt tôi nhìn anh, thì anh né tránh. Anh chẳng còn nhớ em sao?...

2 tháng sau tôi đã đến tang lễ của anh, hôm ấy ngày mưa tầm tã, mưa da diết và tôi vẫn khóc dưới mưa như 1 năm trước, có lẽ ông trời đang khóc cùng tôi vì một tình yêu đã chợt đi lệch quỹ đạo... Tôi đã nghe cô gái ngày xưa anh nắm tay trong trường kể hết mọi chuyện... Trong tình yêu ai cũng có lỗi dù ít hay nhiều, bạn nghĩ đúng không?...

Anh là người yêu cũ năm nào, người yêu mà tôi hằng đêm nhớ mong... Tôi thật vô tâm và ngu ngốc nhỉ? Cứ bảo anh nhẫn tâm, cứ bảo mình yêu anh mãi, vậy mà đến lúc anh cần tôi nhất khi ấy vòng tay tôi ở đâu. Lúc tôi mệt mỏi, anh luôn chăm sóc tôi. Lúc anh mệt mỏi, anh nếm trải một mình khi tôi chẵng hề hay biết. Cô ấy luôn nhắc chuyện hồi ức khi anh còn trên thế gian này. Đúng vào một tháng trước là sau hai ngày tôi đi khám bệnh với bạn, thì anh nhờ cô ấy dẫn anh đến hiệu sách. Anh mua cho tôi 5 quyển Đôrêmon, rồi nhờ cô ấy đưa cho tôi. Anh vẫn chưa quên rằng em tgích Đôrêmon sao?... Sau đó anh ấy đi ra nước ngoài chữa bệnh. Nhưng thật quá đau thương, anh đã không đủ dũng cảm nữa. Anh trút hơi thở cuối cùng trong vòng tay mẹ anh. Lúc đó cũng chẳng có tôi bên cạnh...

Hôm nay, trước mộ anh, hai cô gái đứng nơi này khóc. Một người anh yêu da diết và mình đã chia tay anh nhỉ?, một người đơn phương anh từ cấp ba. Hai người con gái, hai đường thẳng song song, hai mảnh ghép khác nhau nhưng bị gấp khúc ở giao điểm mang tên anh. Nước mắt, nỗi buồn, hối hận, xin lỗi nhưng tất cả cũng quá muộn... Bạn đã từng để lỡ những thứ gì, lúc qua rồi mới thấy muộn màng chưa?...

Và tôi nghĩ tôi sẽ không yêu thêm ai nữa. Đợi đến ngày được đoàn tụ với anh...

Thật sự tôi mệt rồi. Không muốn đi tiếp con đường tương lai nữa. Con đường đó thật mịt mù, thật khó đi. Tôi muốn đi đoạn đường có anh như năm mười bảy tuổi...

Bây giờ tôi buồn, chẳng còn anh chọc cười. Bây giờ tôi đói, chẳng còn anh mua đồ ăn. Bây giờ tôi khóc, chẳng còn anh dỗ. Bây giờ tôi muốn đi chơi, cũng chẳng còn anh đi cùng. Bây giờ tôi muốn quà, cũng chẳng còn anh tặng. Bây giờ tôi muốn anh, nhưng anh đã đi xa tôi rồi... Bạn đã từng hối hận trong tình yêu bao giờ chưa?...

Tôi vẫn yêu anh, anh vẫn yêu tôi...chỉ do tôi và anh nắm không chắc sợi dây định mệnh nên nó đứt nhỡ. Cười buồn cho số phận mình và anh... Tôi mệt mỏi với cuộc sống này rồi, chỉ muốn được trong vòng tay anh nhưng đã quá muộn... Trong hồi ức thanh xuân, bạn đã bước qua những thứ mình cho là nuối tiếc chưa?...

Anh hãy chờ em nha. Bây giờ em sẽ đến bên anh, đợi em anh nhé!!!.......

.......

Bạn đã bao giờ muốn hi sinh tất cả cho người mình yêu chưa?...

Bạn đã bao giờ nghĩ mình sai khi làm người ấy buồn?...

Thật ra trong tình yêu không bao giờ có khái niệm đầy đủ. Nó luôn có những nỗi đau thương, tuổi nhục, hận thù, tiếc nuối, và thứ quan trọng hơn hết là " yêu " ...

Yêu một người không bao giờ sai. Sai là do ta, ta không giữ vững lòng mình. Thứ dễ đánh mất tình yêu nhất là sự " tin tưởng ". Yêu nhau đừng quá mù quáng và cố chấp.

Đừng để lỡ thanh xuân của bạn bên cạnh họ nhé. Để sau này khi nhắc về thời ấy ta không dùng hai từ " Hối hận "...


Tác giả: Thanh Thảo (Nii Ami)

ume.vn -  Ngày trước tôi có ông người yêu, lúc đó tôi nghĩ ''chắc anh ta thương tôi nhiều lắm'', anh lắng nghe tôi nói về cuộc tình cũ, về những nỗi buồn, những niềm thương tổn mà tôi đã trải qua... Khi đó anh đã nói rằng "anh sẽ làm em tin rằng hạnh phúc đến với tất cả mọi người, kể cả em!".

***

 Sài Gòn – chiều mưa tháng 5

Hôm qua, anh gọi điện cho em, một cuộc điện thoại đường dài từ đất nước Nhật Bản xa xôi. Em vui mừng vì sau thời gian làm khóa luận đầy mệt mỏi, anh đã liên lạc lại với em. Giong nói ấm áp của anh vẫn vậy, vẫn trầm mặc và xa xôi, có chút mệt mỏi và ngập ngừng. Em vẫn nhí nhảnh hỏi anh về công việc, về cuộc sống, về bài khóa luận khó nhằn của anh, anh chỉ đáp lại bằng những tiếng ậm ừ khó nhọc. Một khoảng lặng vô hình đáng sợ trong xuất hiện cuộc hội thoại của đôi ta. Em đã cảm thấy sự bất ổn. Có lẽ nào anh mệt?

Ở đầu dây bên kia, anh ngập ngừng nhưng cũng rất rành mạch: "Em à, mình chia tay nhé".

***

ume.vn - Chuyện xảy ra lúc sáng sớm đến gần trưa anh đi làm về tới nhà, anh đá thúng đụng lia, chị tránh không muốn va chạm, lằng lặng đi làm việc khác. Khi chị đang đứng nhặt rau để nấu cơm anh từ đằng sau đến đạp chị một cái vào ngang lưng, chị sụn cả lưng đau điếng người, không dừng lại anh lao vào tát chị và đánh chị vào đầu liên tiếp khiến chị thành ra như thế này.

***

ume.vn - Những kí ức tồi tệ đó chưa khi nào nó quên nó trách bố, trách ông không làm tốt nghĩa vụ của một người chồng, một người cha. Nó thèm khát bố nó được như những ông bố trên quảng cáo ở tivi mà nó vẫn thường được xem, nhưng đâu phải những gì nó muốn đều được...

***

ume.vn - À mỗi lần nhắc đến anh, em luôn tự bảo bản thân rằng đây sẽ là lần cuối. Nhưng đi với bạn trên phố tấp nập, gặp một cái gì đó thật quen, em lại quên khuấy đi mất và có thể nói về anh đến nửa ngày. Bạn em hỏi sao thương nhau mà chẳng cho nhau cơ hội? Em bật cười. "Thương nhau" sao? Không có, vì sau chia tay chỉ có em để ý còn anh chẳng bận tâm, anh chỉ hỏi han em như có một cái gì đó có lỗi và chút gì nhỉ, thương hại?

***

Blog sử dụng định dạng ảnh (.WebP)AD

Author Name

Liên hệ / Liên kết

Lưu ý: Đây là hộp thư phản hồi đọc giả và đặt liên kết chéo. Vui lòng không gửi các nội dung không liên quan khác xin cảm ơn!.

Tên/Website *

Email *

Thông báo/Nội dung, mô tả *

Được tạo bởi Blogger.