Ume.vn

0%


Danh mục bài viết

Ký ức màu gì. Ký ức trôi vèo như một tiếng chuông xa.

***

Tuần sau thì Phiên đi

Tôi đưa Phiên lòng vòng quanh những con đường nhỏ xíu của thị trấn. Những ngày này chẳng có nhiều nữa. Tôi nhìn về phía dưới chân đèo, dưới ấy đường phẳng hơn. Phiên bảo, cuối cùng thì cũng phải đi với bố mẹ thôi. Bố mẹ ở đâu thì con cái phải ở đấy chứ. Mẹ Phiên bảo, bây giờ hòa bình rồi, chẳng phải như ngày xưa còn chiến tranh. Tôi bảo, Phiên xin ở lại một năm cũng được mà. Phiên cười buồn buồn, chẳng biết làm gì cả. Phiên yếu đuối. Phiên là con gái, nhút nhát lắm và cũng ngây thơ lắm. Tôi lại hỏi, thế về thành phố thì Phiên làm điều gì đầu tiên? Phiên bảo, cũng chẳng biết. Cái đó là ở bố mẹ. Nhà mình trên này còn rộng, đi thì buồn và rất vắng, biết không? – tôi cố níu kéo. Nhưng Phiên thực sự không làm được gì.

ume.vn - Cậu là ánh dương rực rỡ nhất với tớ.

***

Tôi đã nghe nói nhiều lần rằng một nụ cười là hệ thống đèn chiếu sáng cho khuôn mặt, là hệ thống làm mát cái đầu và là hệ thống sưởi ấm trái tim. Có một nụ cười như thế đã luôn ở đó, bên tôi mỗi ngày….

 Review sách Mùi Adam, cuốn tiểu thuyết trinh thám hành động – tâm lý ấn tượng nhất thập niên đầu thế kỉ 21 của nền văn học Pháp; của tác giả Jean-Christophe Rufin.

Mới mẻ và lôi cuốn

Mùi Adam là cuốn tiểu thuyết trinh thám hành động – tâm lý mới lạ với lối kể chuyện độc đáo, từng chi tiết thách thức tính tò mò lôi cuốn người đọc từ bất ngờ này tới bất ngờ khác trong cuộc điều tra một tổ chức khủng bố sinh thái cực đoan mà đối tượng là thế giới thứ 3 – tất cả những người nghèo đang sinh sống trên thế giới; bằng thứ vũ khí sinh học mang tính hủy diệt khó mà tưởng tượng nổi.

 Năm đó, cậu ta 17 tuổi, còn cô gái 16 tuổi. Họ cùng học chung một ngôi trường, cùng một lớp học.

Cậu là một anh chàng phá phách, suốt ngày nhàn rỗi. Cô là phần tử ham học trong lớp, thành tích ưu tú, thi cử luôn xếp vào top 5 người. Cậu ta cũng khá đẹp trai, tuy nhiên học tập không tốt lắm, nhưng lại rất thông minh. Cô ấy rất đáng yêu, nhiều người mến, trong lớp lại có rất nhiều người để ý.

 Mặc cho đôi giày cao gót cản bước nhiều lắm, tôi cuối cùng cũng tới gần cậu. Tay tôi lần đầu tiên chạm vào bờ vai cậu. Cậu quay người lại nhìn tôi khó hiểu.

– Ừm, tớ có chuyện muốn nói… – Tôi lí nhí – Chỉ năm phút thôi.

Những cậu bạn đi xung quanh cậu ồ lên thích thú. Cậu có vẻ ngượng, quay sang quát chúng nó. Cũng phải thôi, năm cuối là dịp để người ta tỏ lòng, bọn họ nghĩ thế cũng chẳng có gì lạ. 

***

Blog sử dụng định dạng ảnh (.WebP)AD

Author Name

Liên hệ / Liên kết

Lưu ý: Đây là hộp thư phản hồi đọc giả và đặt liên kết chéo. Vui lòng không gửi các nội dung không liên quan khác xin cảm ơn!.

Tên/Website *

Email *

Thông báo/Nội dung, mô tả *

Được tạo bởi Blogger.